NHỚ CẦU ĐỘC MỘC

 
Những ngày Cai Lậy mộng mơ
    Trăng treo đáy sóng thuyền thơ bồng bềnh
Cầu mây ai bắc ngang kênh
Để thành độc mộc nặng tình ngẩn ngơ
Éo le thay một thân dừa
Ngang sông gió nổi sóng xô mũ chìm
Biết đâu mà lặn mà tìm
Cũng đành thôi bỏ mặc im đáy lòng
Hè sang rực rỡ nắng hồng
Tiếc sao chiếc mũ rơi dòng kênh xanh
Năm đi tháng lại một mình
Nhớ thương chiếc mũ rẽ tình nước mây
Khát khao  con nước vơi đầy
Để mang sầu nhớ tỉnh say lòng người
Gió mưa cũng thế mà thôi
  Mang thân độc mộc giữa trời quê hương
Qua muôn bão táp can trường
Chiếc cầu độc mộc yêu thương dạt dào
Ngàn năm chói sáng ánh hào
Hoàn thành sứ mênh gửi trao ân tình.
                                                                                      VN
Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét