Tintucmoinhat24h.com - Hạnh Dung nghĩ tình yêu là đẹp đẽ, tình vợ chồng là thiêng liêng, sự hy sinh là cao quý… Thế nhưng nó chỉ thực sự đẹp đẽ, thiêng liêng và cao quý khi nó được trao gửi đúng người, khi nó được đón nhận, gìn giữ trân trọng.
Em lấy chồng năm nay 28 năm, có hai con. Chúng em lấy nhau bằng tình yêu. Thời gian đầu cuộc sống tuy khó khăn song tình cảm chúng em giành cho nhau trọn vẹn. Anh đi đâu hoặc em đi đâu cũng nhớ về nhau. Lúc đó em cảm thấy rất trân trọng và hạnh phúc biết bao. Rồi năm tháng qua đi anh đã đổi thay và phản bội em.
Lần đầu tiên em chỉ nghe nhiều người nói, em không nhìn thấy. Anh cặp với 1 người giáo viên cấp 1, vì tính lăng nhăng nên bị chồng bỏ. Không nhìn thấy mà chỉ nghe vài người nói nên em chỉ bị sốc nhẹ. Khoảng 2 năm tiếp theo anh lai cặp kè với 1 người em nuôi. Khi em phát hiện ra mối quan hệ đó họ đã đi quá xa. Vì chính tai em nghe và mắt em thấy cả tin nhắn cô ta nhắn xin tiền chồng em và gọi điện nhớ chồng em.
Vì công việc nên chồng em 1 tuần ít nhất ở nhà cô ta 1 đến 2 lần. Cũng có khi có chồng cô ta ở nhà nhưng cũng có khi chỉ 1 mình cô ta ở nhà. Chồng cô ta đi làm vườn ở xa, mà chồng cô ta lại là người bất tài nên cô ta muốn làm việc gì chỉ cho chồng cút rượu là anh ta cười khà. Vì em nhận gia đinh đó làm em kết nghĩa nên em quá rành.
Khi em biết chuyện giữa 2 người lòng em tê tái em bị điên 1 thời gian. Nhờ anh chị em động viên em vượt qua hàng năm mới hoàn hồn. Em từ 55 kg xuống còn 42 kg. Con em chẳng nhận ra em khi nó đi xa về. Em giận cô ta 1 thì em giận chồng em mười, bởi tình yêu thương em giành cho anh bằng tất cả, không để lại cho riêng mình 1 tí riêng tư. Cho dù môi trường làm việc của em rất rất dễ bị người khác giới lả lơi mời đón, song em là người đã học thuộc chữ nhục và hiểu được chữ đau và em không muốn làm đau người khác. Thế nên nỗi đau chồng em mang đến cho em nặng như ngàn cân luôn đè nặng tâm hồn em.
Bao năm nay em cứ phải gồng mình kìm nén đau tim lắm chị à. Em mất ngủ, từng đêm em muốn bỏ qua để sống thanh thản nhưng không thể nào bỏ được. Tình yêu anh trong em anh làm rơi rớt gần hết. Cái tính lẳng lơ của anh em đã quá quen. Khi anh chuẩn bị hoặc đang có đối tác anh giữ điện thoại di động 24 trên 24 không rời. Cách đây 2 tháng anh để điện thoại ở nhà ngoài vào nhà tắm cởi đồ dội nước vào người rồi nhớ tới điện thoại anh mau mặc đồ lại. Chị thấy hành động như vậy có ti tiện thô lỗ không?
Chuyện như vậy em cảm thấy thật nhỏ nhen. Hành động như vậy chính anh đã tố cáo cái việc anh đang ăn vụng. Vậy em nên cư xử thế nào cho phải đạo. Sống làm sao cho anh ta tỉnh ngộ, để em đỡ đau buồn? Chị cho em lời khuyên chị nhé. Mong tin chị.
Nguyễn Nhung
Chào bạn,
Hạnh Dung không hiểu nổi vì sao bạn phải gồng mình kìm nén nỗi đau, vì sao bạn phải để mình sút cân, trở nên điên khùng, xuống ký cho đến mức con cái không nhận ra? Tình yêu lớn đến như vậy sao? Người chồng liên tục ngoại tình xứng đáng để bạn hy sinh như vậy sao?
Hạnh Dung nghĩ tình yêu là đẹp đẽ, tình vợ chồng là thiêng liêng, sự hy sinh là cao quý… Thế nhưng nó chỉ thực sự đẹp đẽ, thiêng liêng và cao quý khi nó được trao gửi đúng người, khi nó được đón nhận, gìn giữ trân trọng. Nó không thể là thứ bào mòn, hủy hoại một con người và bị rẻ rúng, coi thường bởi người kia.
Bạn đã thử làm gì để cho anh ta tỉnh ngộ hay chưa, hay chỉ câm nín chịu đựng? Bạn hãy thử xem xét xem mình còn cần thiết chịu đựng những nỗi đau khổ này hay không? Và bạn đã nghĩ đến những cách nào đó mình cần phải làm để giải thoát bản thân khỏi những buồn đau? Bởi điều quan trọng không phải ở lời khuyên ở một người ngoài, mà điều quan trọng nằm trong ý thức về quyền, về sự phản kháng, về sự bảo vệ bản thân mình của chính bạn. Hạnh Dung thật sự ngạc nhiên khi bạn muốn giải quyết vấn đề bằng hai chữ "bỏ qua" và mong có được sự thah thản bằng cách đó. Chắc chỉ có một người vô tri, vô cảm, một người không còn được chút nhận thức nào về bản thân mình mới có thể làm được điều bạn nói.
Bạn đã chịu đựng tình trạng này nhiều năm, âm thầm hủy hoại tinh thần và sức lực của chính bản thân mình. Thế nhưng chồng bạn vẫn thản nhiên ngoại tình thì điều đó có nghĩa là anh ta đã nghiễm nhiên cho mình cái đặc quyền được sống tồi tệ như vậy, nghiễm nhiên cho rằng bạn sẽ luôn luôn chấp nhận điều đó. Điều đó phải chăng cũng bắt nguồn từ sự chấp nhận mọi điều từ anh ta, âm thầm chịu đựng, "bỏ qua" hết tất cả mọi chuyện?
Để cho anh ta tỉnh ngộ chỉ có một cách là bạn hãy làm cho anh ta hiểu những quyền khác của bạn và cho anh ta cơ hội cuối cùng chọn lựa giữa gia đình, vợ con và các loại nhân tình nhân ngãi của anh ta. Và hãy làm sao cho anh ta hiểu rằng bạn sẽ có đủ khả năng chấm dứt mọi nỗi đau khổ của mình, bạn quyết tâm làm điều đó.
Theo Hạnh Dung (phunuonline.com)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét