Đã bốn mươi năm chung sống với nàng
Từ những ngày đầu tên nhau chưa thuộc
Cưới được mười ngày lại đi cứu nước
Giặc Mỹ tan mới về với vợ hiền
Con của chúng mình nó cũng chẳng tin
Chuyện thật nói ra mà như cổ tích
Trải dọc đường đời biết bao thuận nghịch
Mỗi ngày qua lại thêm một chuyện đời
Cõi nhân sinh ai cũng có một thời
Thời của chúng mình cái thời khốn khó
Lấm lưỡi lam làm mà cơm chẳng có
Nên cứ quẩn quanh Cơm - Áo - Gạo -Tiền
Nhưng thật may anh có được vợ hiền
Còn em được "đức ông" chồng tháo vát
Biết thương quý nhau lúc bùi lúc nhạt
Xây dần dần cũng thành thất thành gia
Chẳng có gì chia cắt được đôi ta
Một tình yêu đẹp như trong cổ tích
Dù còn đó nhiều chông gai thuận nghịch
Để con cháu mình mai mốt nó phải tin
31-12-2014Để con cháu mình mai mốt nó phải tin
Nguyễn Xuân Hiểu
0 nhận xét:
Đăng nhận xét