Khi đến Côn Sơn nắng đã tà Sương mờ phủ trắng đỉnh đồi xa Thông xanh, xanh thẫm nghiêng ngoài ngõ Vải chín, đỏ tươi phủ trước nhà Du khách say sưa chưa muốn bước Thi nhân canh cánh chửa đành ra Giữa đền Nguyễn Trãi bâng khuâng dạ Nhớ Lệ Chi Viên nước mắt nhoà!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét